Thông tin

Thông tin cập nhật về hoạt động của quỹ

Ba xe đã xuất phát đi xuyên đêm ngày 3/1/2017 để  đến huyện Mường Nhé (Điện Biên) chở áo, khăn ấm cho 7200 học sinh mầm non, tiểu học và trung học cơ sở. 

Như vậy, cộng với chuyến đi trước đó lên Sơn La, mùa đông này Cơm Có Thịt đã chuyển 2 vạn áo ấm và khăn, mũ (mới may) cho học sinh nghèo vùng cao.

 

Đón chào năm mới 2017, đội bóng CƠM CÓ THỊT FC đã có trận đấu giao hữu với NKB FC thuộc Công ty kiến trúc NKB ARCHI vào ngày 3/1/2017. Đây là trận đấu đầu tiên của CCT FC trong năm 2017, và NKB FC là đội "xông đất" ủng hộ Quỹ Trò Nghèo Vùng Cao với số tiền ủng hộ là 30.000.000VND.

Đáp lại sự thịnh tình của đội bóng NKB FC và ủng hộ đội bóng CCT FC, rất đông các Cơm thịt viên, cổ động viên,... đã đến cổ vũ hai đội.

Xin thay mặt CCT FC, cảm ơn tấm lòng của NKB ARCHI, số tiền ủng hộ 30 triệu đồng từ phía các bạn đã được chuyển tới Quỹ Trò nghèo vùng cao!

 

Thưa các bạn! Công trình xây dựng trường học tại Lũng Luông của Cơm có thịt đang được bình chọn trong Spec GoGreen Awrads 2016 của Hội kiến trúc sư Việt Nam tại địa chỉ http://kienviet.net/2016/12/14/spec-gogreen-award-2016-bau-chon-giai-cong-dong-cho-hang-muc-kts-tre/

Chỉ còn 2 ngày nữa là kết thúc bình chọn và Công trình xanh này đang dẫn đầu với hơn 800 lượt bình chọn. Mời các bạn hãy cùng vào vote ủng hộ bằng việc kéo xuống hình ảnh ngôi trường số báo danh 38 và Click vào " SBD 38 " để ủng hộ cho ''Ngôi trường mơ ước Lũng Luông'' của Cơm có thịt. Cám ơn KTS Hoàng Thúc Hào và công ty Phượng Hoàng đã giúp cho Cơm có thịt xây nên một công trình xanh tuyệt vời này.

https://issuu.com/kienviet/docs/kts_-_kts_38_-aaa_t____2

Xem thêm các hình ảnh flycam của trường Lũng Luông TẠI ĐÂY 

Thêm nữa, WeChoice Awards 2016 cũng công bố danh sách đề cử các hạng mục Dấu ấn Việt Nam. Trường Lũng Luông là 1 trong những "Công trình giáo dục ghi dấu ấn trong năm". Đây là hạng mục nhằm tôn vinh những công trình được xây dựng phục vụ cho giáo dục, nâng cao chất lượng môi trường học tập cho học sinh.

Các bạn click vào link sau để tham gia bầu chọn

http://kenh14.vn/wechoice-awards-2016-cong-bo-danh-sach-de-cu-cac-hang-muc-dau-an-viet-nam-doi-song-gioi-tre-va-giai-tri-20161208044529688.chn

Cảm ơn sự ủng hộ của các bạn!



FC Kiến - nơi hội tụ của cán bộ giáo viên, sinh viên và cựu sinh viên trường Đại học Kiến Trúc, sẽ có trận đấu giao lưu với FC Cơm Có Thịt nhằm thắt chặt tình đoàn kết cũng như có chút quà nhỏ cho quỹ "Trò nghèo vùng cao" vào lúc 19 giờ ngày 13/12 tại Sân Thành Phát.

Trận đấu được tổ chức v
ới phương châm duy trì tinh thần thể thao nâng cao sức khỏe, cũng như tinh thần tương thân tương ái.


(4)

Một cái chòi nhỏ hơn. Trong chòi người mẹ trẻ bế đứa con mới đẻ. Thì ra đây là chỗ người vợ ra ở riêng để đẻ trong đó, không được sống chung ở nhà trên. Chỉ khi sinh được một vài tháng mới được trở lại sống chung như trước.

(5)

Nếu những gì nhìn thấy ở mỗi cái chòi cho ta cảm giác lạc vào cuộc sống gần như thời nguyên thuỷ, thì vào gần trung tâm bản, vẫn có những cái của thời nay. Có tới 4 cái quán bán các nhu yếu phẩm ; gạo, dầu, đường, muối...Và có hai quán có cả xe ô tô, chắc để chở hàng lên ( Vào thời điểm này thì ô tô nằm yên do đường đã hỏng). Và tôi kinh ngạc thấy có cả cái tiệm... làm đẹp ( Tìm hiểu kỹ thì biết cũng...sập tiệm rồi. Khâm phục tinh thần tìm đất kinh doanh của ai đó). Tất cả các quán đều là người Kinh bên dưới lên làm ăn. Câu chuyện với chủ quán khiến tôi biết nhiều điều, và từ những điều ấy hiểu ra tại sao đầu tư và hỗ trợ rót đến chốn này không ít, nhưng thay đổi thì chưa thấy đâu.

Ai mua hàng?

- Dân ở đây mua

Vậy là họ vẫn có tiền?

- Có lúc có đấy

Họ có mua chịu không?

- Họ mua nợ là chính chú ạ

Thế bao giờ họ trả, tiền đâu để họ trả?

- Cháu chỉ cho nợ những nhà cháu biết sẽ có tiền, còn nhà không có tiền cháu không bán.

Nhà nào có tiền? - Những nhà có nhiều con đi học, có tiền nhà nước hỗ trợ, mỗi năm mỗi đứa được có khi mấy triệu chú ạ. Khi họ được lĩnh, họ mang ra trả.

Một bản có hơn 60 hộ, trên 300 nhân khẩu, mà đường nhựa, bê tông chạy mấy chục km đến đây (Cho dù có lúc hỏng như bây giờ, nhưng rồi phải chữa lại thôi). Mỗi đứa trẻ tuổi đi Mầm Non trở lên là có hỗ trợ của Nhà nước. Tiền ấy bố mẹ chúng lĩnh. 15 kg gạo nữa suốt 9 tháng đi học. Nếu một nhà có 5 đứa con, là khách hàng VIP của quán rồi. Nếu có chục đứa con, là khách hàng Kim Cương của quán.

Tôi đã ngồi lâu và nghĩ về chuyện này. Chỉ những ai không đi nhiều vùng cao mới hay nói Nhà nước không đầu tư. Không phải thế.

Nhưng phải đi nhiều để hiểu tại sao có chỗ đầu tư nhiều, hỗ trợ rất nhiều, mà cảnh sống của dân vẫn khiến ta tưởng như lạc vào thế kỷ nào xa lắc. Những gì tôi nghĩ (chưa chắc đã đúng), tôi sẽ viết tiếp trong các stt sau.

(6)

Bản Lòm có hai ngôi nhà xây: Dãy nhà lớp Tiểu học và một nhà vệ sinh công cộng.

Còn điểm trường Mầm Non, nơi nuôi dạy 60 đứa trẻ, vẫn là nhà tạm. Chúng tôi ngồi trong lớp quây và lợp bằng tôn (những tấm tôn thường làm hàng rào quây ở công trường), thấy nóng hầm hập dù là đang mùa thu. Một lớp khác tường quây ván và nền đất. Mấy cái ghế gỗ tự đóng, ngoài ra không còn gì khác. Nhà của 4 cô giáo trẻ cũng là nhà tạm. Một người trong nhóm mạnh dạn hỏi: Các cô tắm ở đâu và...vệ sinh ở đâu?. Các cô chỉ xuống suối và chỉ ra cái nhà vệ sinh công cộng xây khá cầu kỳ (chắc một dự án nào đó) giữa trung tâm bản.

Trẻ con nếu không ngồi thu lu trong các chòi thì làm hai việc: Tắm dưới suối và nghịch ngợm trên bờ. Bản không có điện. Dĩ nhiên chẳng có Tivi.



Cứ thế, các thày cô giáo vật lộn với cái khó, bám ở đây để dạy chữ. Trẻ con được nhà nước cấp tiền cấp gạo để đi học, nhưng tiền và gạo ấy bố mẹ chúng nhận, nên thực chất nó thành tiền gạo hỗ trợ cho dân chứ không phải cho sự học nữa. Mọi nỗ lực nhằm cho trẻ con biết chữ. Nhưng không đủ để giật chúng ra khỏi cái bối cảnh sống lờ đờ, khép kín trong sự nghèo. Không đủ để chúng bước vào không gian khác với cái không gian lúc nào cũng như ngái ngủ của Bản Lòm. Tôi ngờ đa số dân ở bản cả đời quẩn quanh ở đây, không biết đến có cuộc sống nào khác, dù là gián tiếp qua tivi cũng không. Rồi lũ trẻ cũng thế. Vài tiếng trên lớp không đủ mạnh bằng cả một nếp sống toả ra từ các chòi lá. Dường như chúng nó, bọn trẻ con, cũng tự chuẩn bị dần cho mình một vòng quay mới của cuộc sống, với cái dáng ngồi bên bậu cửa trông trời như mẹ, và vật vờ như cha đang ngồi bên khúc gỗ hay hiên quán vắng cùng bạn rượu.

(7)

Trước khi lên Bản Lòm, Đồn trưởng đồn biên phòng Ra Mai cho biết cách đây chưa lâu lính của anh đã chuyển 2 tấn gạo tiêu chuẩn học sinh cho các bản trong đó. Nhưng chúng tôi vào các chòi không ai phát hiện ra nhà nào còn gạo. Vì vậy, chúng tôi vẫn phối hợp với Đồn biên phòng mua tiếp 7 tấn gạo cho gần 130 hộ của ba bản khu vực này. Nói gì thì nói, sau lũ, hoa màu mất nhiều, cần hỗ trợ để có ăn đã rồi mới nói chuyện khác được.

Nhưng rời Bản Lòm, trong đầu chúng tôi nung nấu một suy nghĩ về cách làm khác: Mong đoạn đường lên đây chóng thông, chúng ta hãy xây dựng lại điểm trường Mầm Non, nhà Giáo viên. Chúng ta hãy dựng bếp ăn cho cả Tiểu học, Mầm Non.

Rồi chúng ta sẽ giúp mua đủ thiết bị nhà bếp để các thày cô nấu ăn cho lũ trẻ. Có nghĩa là tiền và gạo nhà nước cho, cộng thêm gạo, tiền quyên góp của chúng ta, sẽ dồn vào nuôi chúng nó để không bao giờ thiếu dinh dưỡng. Lo quần áo nữa. Những chuyện này CCT làm quen rồi. Không có cái bếp ở điểm trường, hai cái sẽ lẫn lộn nhau. Nguồn lực cho giáo dục hoà tan biến vào chuyện hỗ trợ thiếu đói. Rồi không bao giờ rõ hướng ra. Vì người ta không cần làm cũng không bị bỏ đói, thì động lực để làm việc sẽ ít đi.

Khó hơn, chúng ta hãy nghĩ cách sao cho trên đó có nguồn điện tạm thời khi chưa có điện lưới. Cho điểm trường thôi, không lo nhiều hơn được.



Chúng ta hãy làm ở đó sân bóng, chở lên sách, tivi, nhiều đồ cho trẻ em, từ bàn ghế đến đồ chơi. Vài máy tính bảng chạy bằng pin mặt trời. Có những bộ thiết bị nghe nhìn. Chắc chắn trẻ em trên đó sẽ rất nhanh ham thích những cái mới lạ này.

Để làm gì? Để ở Bản Lòm mọi người, trước hết là trẻ em, biết rằng còn có một cuộc sống khác nữa, cách sống khác nữa. Để có thể thấy có một không gian sống khác với không gian sống trong mỗi cái chòi. Để ở Bản Lòm lờ đờ ngái ngủ có một bán đảo sống khác sinh động và hấp dẫn hơn.

Rồi tiếp nữa sao cho thường xuyên có những nhóm lên đây, nhóm hướng dẫn về kiến thức, nhóm hướng dẫn kỹ năng, kể cả trồng ngô hay trồng cái gì đó theo cách tốt hơn cách bố mẹ chúng trồng. Nuôi cá, nuôi gà theo cách bố mẹ chúng không làm bao giờ. Hay phát hiện ra chúng có những năng khiếu nào. Có thể chúng ta bất lực không thể tác động đến bố mẹ chúng - việc này để hệ thống chính quyền, khuyến nông...làm. Nhưng chúng ta bằng nhiều cách tác động vào những đứa trẻ.

Tất nhiên, để dân Bản Lòm tự mình lo được cho mình, thì còn bao việc khác. Nhưng Cơm Có Thịt chỉ góp sức vào một việc thôi: Sự học cho trẻ con. Không chỉ là học chữ. Mà học cách nhìn nhận rằng có thể có một cuộc sống khác.

Bạn có thể nghĩ: Như vậy thì lâu lắm mới có đổi thay? - Xin chia sẻ với bạn điều này: Không có cách đi tắt nào để có đổi thay thực sự đâu. Và có một bí mật giản dị: Đứa trẻ lớn lên không lâu lắm đâu.

Những đứa bé Bản Lòm, lạ lùng thay, đều có khuôn mặt rất lanh lợi, thông minh. Dù đa số chúng đang rất nhút nhát. Nếu yêu chúng, hãy đồng hành cùng chúng tôi trong những việc làm sắp tới ở Bản Lòm.

(Nguồn: FB Trần Đăng Tuấn)

Xem Nhật ký lên bản Lòm