Thông tin

Thông tin cập nhật về hoạt động của quỹ

(4)

Một cái chòi nhỏ hơn. Trong chòi người mẹ trẻ bế đứa con mới đẻ. Thì ra đây là chỗ người vợ ra ở riêng để đẻ trong đó, không được sống chung ở nhà trên. Chỉ khi sinh được một vài tháng mới được trở lại sống chung như trước.

(5)

Nếu những gì nhìn thấy ở mỗi cái chòi cho ta cảm giác lạc vào cuộc sống gần như thời nguyên thuỷ, thì vào gần trung tâm bản, vẫn có những cái của thời nay. Có tới 4 cái quán bán các nhu yếu phẩm ; gạo, dầu, đường, muối...Và có hai quán có cả xe ô tô, chắc để chở hàng lên ( Vào thời điểm này thì ô tô nằm yên do đường đã hỏng). Và tôi kinh ngạc thấy có cả cái tiệm... làm đẹp ( Tìm hiểu kỹ thì biết cũng...sập tiệm rồi. Khâm phục tinh thần tìm đất kinh doanh của ai đó). Tất cả các quán đều là người Kinh bên dưới lên làm ăn. Câu chuyện với chủ quán khiến tôi biết nhiều điều, và từ những điều ấy hiểu ra tại sao đầu tư và hỗ trợ rót đến chốn này không ít, nhưng thay đổi thì chưa thấy đâu.

Ai mua hàng?

- Dân ở đây mua

Vậy là họ vẫn có tiền?

- Có lúc có đấy

Họ có mua chịu không?

- Họ mua nợ là chính chú ạ

Thế bao giờ họ trả, tiền đâu để họ trả?

- Cháu chỉ cho nợ những nhà cháu biết sẽ có tiền, còn nhà không có tiền cháu không bán.

Nhà nào có tiền? - Những nhà có nhiều con đi học, có tiền nhà nước hỗ trợ, mỗi năm mỗi đứa được có khi mấy triệu chú ạ. Khi họ được lĩnh, họ mang ra trả.

Một bản có hơn 60 hộ, trên 300 nhân khẩu, mà đường nhựa, bê tông chạy mấy chục km đến đây (Cho dù có lúc hỏng như bây giờ, nhưng rồi phải chữa lại thôi). Mỗi đứa trẻ tuổi đi Mầm Non trở lên là có hỗ trợ của Nhà nước. Tiền ấy bố mẹ chúng lĩnh. 15 kg gạo nữa suốt 9 tháng đi học. Nếu một nhà có 5 đứa con, là khách hàng VIP của quán rồi. Nếu có chục đứa con, là khách hàng Kim Cương của quán.

Tôi đã ngồi lâu và nghĩ về chuyện này. Chỉ những ai không đi nhiều vùng cao mới hay nói Nhà nước không đầu tư. Không phải thế.

Nhưng phải đi nhiều để hiểu tại sao có chỗ đầu tư nhiều, hỗ trợ rất nhiều, mà cảnh sống của dân vẫn khiến ta tưởng như lạc vào thế kỷ nào xa lắc. Những gì tôi nghĩ (chưa chắc đã đúng), tôi sẽ viết tiếp trong các stt sau.

(6)

Bản Lòm có hai ngôi nhà xây: Dãy nhà lớp Tiểu học và một nhà vệ sinh công cộng.

Còn điểm trường Mầm Non, nơi nuôi dạy 60 đứa trẻ, vẫn là nhà tạm. Chúng tôi ngồi trong lớp quây và lợp bằng tôn (những tấm tôn thường làm hàng rào quây ở công trường), thấy nóng hầm hập dù là đang mùa thu. Một lớp khác tường quây ván và nền đất. Mấy cái ghế gỗ tự đóng, ngoài ra không còn gì khác. Nhà của 4 cô giáo trẻ cũng là nhà tạm. Một người trong nhóm mạnh dạn hỏi: Các cô tắm ở đâu và...vệ sinh ở đâu?. Các cô chỉ xuống suối và chỉ ra cái nhà vệ sinh công cộng xây khá cầu kỳ (chắc một dự án nào đó) giữa trung tâm bản.

Trẻ con nếu không ngồi thu lu trong các chòi thì làm hai việc: Tắm dưới suối và nghịch ngợm trên bờ. Bản không có điện. Dĩ nhiên chẳng có Tivi.



Cứ thế, các thày cô giáo vật lộn với cái khó, bám ở đây để dạy chữ. Trẻ con được nhà nước cấp tiền cấp gạo để đi học, nhưng tiền và gạo ấy bố mẹ chúng nhận, nên thực chất nó thành tiền gạo hỗ trợ cho dân chứ không phải cho sự học nữa. Mọi nỗ lực nhằm cho trẻ con biết chữ. Nhưng không đủ để giật chúng ra khỏi cái bối cảnh sống lờ đờ, khép kín trong sự nghèo. Không đủ để chúng bước vào không gian khác với cái không gian lúc nào cũng như ngái ngủ của Bản Lòm. Tôi ngờ đa số dân ở bản cả đời quẩn quanh ở đây, không biết đến có cuộc sống nào khác, dù là gián tiếp qua tivi cũng không. Rồi lũ trẻ cũng thế. Vài tiếng trên lớp không đủ mạnh bằng cả một nếp sống toả ra từ các chòi lá. Dường như chúng nó, bọn trẻ con, cũng tự chuẩn bị dần cho mình một vòng quay mới của cuộc sống, với cái dáng ngồi bên bậu cửa trông trời như mẹ, và vật vờ như cha đang ngồi bên khúc gỗ hay hiên quán vắng cùng bạn rượu.

(7)

Trước khi lên Bản Lòm, Đồn trưởng đồn biên phòng Ra Mai cho biết cách đây chưa lâu lính của anh đã chuyển 2 tấn gạo tiêu chuẩn học sinh cho các bản trong đó. Nhưng chúng tôi vào các chòi không ai phát hiện ra nhà nào còn gạo. Vì vậy, chúng tôi vẫn phối hợp với Đồn biên phòng mua tiếp 7 tấn gạo cho gần 130 hộ của ba bản khu vực này. Nói gì thì nói, sau lũ, hoa màu mất nhiều, cần hỗ trợ để có ăn đã rồi mới nói chuyện khác được.

Nhưng rời Bản Lòm, trong đầu chúng tôi nung nấu một suy nghĩ về cách làm khác: Mong đoạn đường lên đây chóng thông, chúng ta hãy xây dựng lại điểm trường Mầm Non, nhà Giáo viên. Chúng ta hãy dựng bếp ăn cho cả Tiểu học, Mầm Non.

Rồi chúng ta sẽ giúp mua đủ thiết bị nhà bếp để các thày cô nấu ăn cho lũ trẻ. Có nghĩa là tiền và gạo nhà nước cho, cộng thêm gạo, tiền quyên góp của chúng ta, sẽ dồn vào nuôi chúng nó để không bao giờ thiếu dinh dưỡng. Lo quần áo nữa. Những chuyện này CCT làm quen rồi. Không có cái bếp ở điểm trường, hai cái sẽ lẫn lộn nhau. Nguồn lực cho giáo dục hoà tan biến vào chuyện hỗ trợ thiếu đói. Rồi không bao giờ rõ hướng ra. Vì người ta không cần làm cũng không bị bỏ đói, thì động lực để làm việc sẽ ít đi.

Khó hơn, chúng ta hãy nghĩ cách sao cho trên đó có nguồn điện tạm thời khi chưa có điện lưới. Cho điểm trường thôi, không lo nhiều hơn được.



Chúng ta hãy làm ở đó sân bóng, chở lên sách, tivi, nhiều đồ cho trẻ em, từ bàn ghế đến đồ chơi. Vài máy tính bảng chạy bằng pin mặt trời. Có những bộ thiết bị nghe nhìn. Chắc chắn trẻ em trên đó sẽ rất nhanh ham thích những cái mới lạ này.

Để làm gì? Để ở Bản Lòm mọi người, trước hết là trẻ em, biết rằng còn có một cuộc sống khác nữa, cách sống khác nữa. Để có thể thấy có một không gian sống khác với không gian sống trong mỗi cái chòi. Để ở Bản Lòm lờ đờ ngái ngủ có một bán đảo sống khác sinh động và hấp dẫn hơn.

Rồi tiếp nữa sao cho thường xuyên có những nhóm lên đây, nhóm hướng dẫn về kiến thức, nhóm hướng dẫn kỹ năng, kể cả trồng ngô hay trồng cái gì đó theo cách tốt hơn cách bố mẹ chúng trồng. Nuôi cá, nuôi gà theo cách bố mẹ chúng không làm bao giờ. Hay phát hiện ra chúng có những năng khiếu nào. Có thể chúng ta bất lực không thể tác động đến bố mẹ chúng - việc này để hệ thống chính quyền, khuyến nông...làm. Nhưng chúng ta bằng nhiều cách tác động vào những đứa trẻ.

Tất nhiên, để dân Bản Lòm tự mình lo được cho mình, thì còn bao việc khác. Nhưng Cơm Có Thịt chỉ góp sức vào một việc thôi: Sự học cho trẻ con. Không chỉ là học chữ. Mà học cách nhìn nhận rằng có thể có một cuộc sống khác.

Bạn có thể nghĩ: Như vậy thì lâu lắm mới có đổi thay? - Xin chia sẻ với bạn điều này: Không có cách đi tắt nào để có đổi thay thực sự đâu. Và có một bí mật giản dị: Đứa trẻ lớn lên không lâu lắm đâu.

Những đứa bé Bản Lòm, lạ lùng thay, đều có khuôn mặt rất lanh lợi, thông minh. Dù đa số chúng đang rất nhút nhát. Nếu yêu chúng, hãy đồng hành cùng chúng tôi trong những việc làm sắp tới ở Bản Lòm.

(Nguồn: FB Trần Đăng Tuấn)

Xem Nhật ký lên bản Lòm

Sau một thời gian chuẩn bị Cơm có thịt đã sẵn sàng cho 1,3  vạn áo, khăn và ủng để khởi hành đến huyện Bắc Yên - Sơn La để trao tặng cho 14 trường mầm non, tiểu học và THCS trong huyện. 

Những hình ảnh đầu tiên của chiến dịch áo ấm Bắc Yên - Sơn La năm nay. Cảm ơn tất cả các TNV tham gia đã hỗ trợ chương trình.

Những hình ảnh:

Quỹ Trò nghèo vùng cao chân thành cảm ơn những tấm lòng từ phương xa đã tin tưởng và ủng hộ cho đồng bào Miền Trung thông qua Quỹ. 
Sau đây là trích đăng nội dung  Facebook của chị Thuy Haiphongvietnam, thành viên Hội người Việt tại TP Stuttgart, Đức. Người đã cùng anh Đặng Đức Thái hội trưởng cộng đồng tổ chức hoạt động kêu gọi vào tháng 10 vừa qua.
"LỜI CẢM ƠN
Kính thưa cộng đồng người Việt Nam tại Thành phố Stuttgart và Vùng phụ cận ! 
Cơn mưa lũ lịch sử nhấn chìm Miền Trung đã đi qua nhưng những con số thiệt hại cứ tăng dần lên từng ngày ,từng giờ ,khiến chúng ta không khỏi nghẹn lòng xót xa. Đáp lại lời kêu gọi của Miền Trung , nơi vốn được xem là khúc ruột của cả nước . Chủ nhật ngày 23.10.2016 cộng đồng người Việt tại ST và VPC đã sẵn sàng sẻ chia một phần khó khăn với đồng bào Miền Trung với tổng số tiền quyên góp được là : 5.130 EU ( có danh sách kèm theo ) . Số tiền này chúng tôi sẽ chuyển vào địa chỉ " Cơm có thịt " của nhà báo Trần Đăng Tuấn ( Có bản địa chỉ kèm theo ) nhờ họ chuyển đến đồng bào miền Trung .Hy vọng sự tiếp sức của cộng đồng xa Tổ Quốc , cùng với sự sẻ chia của cả nước , người dân miền Trung sẽ từng bước ổn định cuộc sống và dải đất Miền Trung sẽ lại sớm hồi sinh.....
Thưa bà con cộng đồng ! Với tinh thần tương thân tương ái , buổi từ thiện diễn ra trong bầu không khí cởi mở , thân thiện và đầm ấm , nhưng chắc chắn không thể tránh khỏi những thiếu sót . Ban tổ chức Hội người Việt rất mong nhận được sự cảm thông của bà con cộng đồng .Qua đây , chúng tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành đến toàn thể bà con cô bác anh chị em , đã có tấm lòng thơm thảo với đồng bào miền Trung . Đặc biệt , chúng tôi xin gửi lời tri ân sâu sắc đến các đoàn thể , các gia đình , các cá nhân đã đóng góp cả tinh thần và vật chất , giúp cho buổi từ thiện được thành công . 
Xin kính chúc toàn thể bà con cộng đồng người Việt luôn khỏe , thành đạt , hạnh phúc và mãi gắn kết yêu thương bền chặt bên nhau !
Trân trọng!" 
Quỹ đã nhận được số tiền 5130 Euro mà cộng đồng gửi về.
Xin trân trọng cảm ơn!
Dưới đây là một số hình ảnh tại buổi gây quỹ!
 
 
 
 
 
 
 
 
 

(1)

Lội qua con suối nước chảy xiết, nhỡ chân là có thể bị cuốn xuống chỗ đá vỡ, đi tiếp một quãng, vậy là check in vào vương quốc của cái nghèo.

Nơi đây không có cách biệt giai tầng xã hội, bởi chỉ có một giai tầng nghèo. Nơi đây thôn hay xã không cần xét xếp hạng hộ, bởi theo mọi tiêu chuẩn mới cũ, 100% số hộ đều nghèo. Nơi đây cái nghèo không đáng ngại, không đáng ngượng, vì không có ai không nghèo.

Nhưng điều đáng buồn nhất, là có lẽ chẳng ai ở đây buồn bực vì mình nghèo. Có lẽ trong tiềm thức của họ không có hình dung là sẽ sống khác. Cái đáng sợ nhất là họ chẳng mảy may sợ cái nghèo.

(2)

Người chồng (áo xanh) nhỏ thó, ngồi ngoài quán. Đối diện là nhà sàn nhìn lếch thếch như đa số các nhà ở đây. Bà vợ, không đoán được bao nhiêu tuổi, ngồi bên cửa nhìn ra ngoài (cũng như đa số người dân ở đây, đi đâu cũng gặp họ ngồi cửa nhìn, trẻ con thì trốn khi có người lạ ngó lên). Người ta nói nhà có 11 đứa con. Tôi trèo lên vì tò mò làm sao cái nhà như thế mà chứa được bằng ấy người. Người phụ nữ bảo: Không 11 đâu, 13 đấy. Một đứa chết, một đứa còn nằm trong bụng đây này.

Trong nhà, trẻ con góc này, góc nọ. Mặt mũi khá xinh xắn, lanh lợi. Nhưng cũng cứ đứng ngồi thế rồi nhìn ra ngoài chứ không làm gì cả.



Ngoài hiên hẹp có mấy củ sắn. Tôi không phát hiện thấy lương thực nào khác. Tôi hỏi: Gạo còn không? Lắc đầu. Vậy sắn ít thế này thì con nó sao đủ ăn? Trả lời: Còn nhiều sắn chứ. Hỏi thế giấu ở đâu thì hất hàm về phía núi.

Sau tôi mới hiểu là có nương sắn trên đó. Hết thì lên đào về.
Dưới đất có con lợn nái. Hỏi về lợn con thì người đàn bà hết vốn tiếng Kinh, không nói được cho tôi biết thêm có nuôi nhiều lợn không.

Tìm hiểu ra thì thế này: Nhà nước cấp 5 tháng gạo cho tất cả. Họ ăn hết gạo này thì còn có gạo 15 kg/tháng cấp cho trẻ con đi học, 9 tháng mỗi năm. Ăn hết thì thôi, ăn sắn. Sắn mà hết thì thôi, nhịn. Rồi thế nào nhà nước cũng biết, và cứu đói.

Họ có thấy họ khổ không? Chưa chắc. Khi còn sắn, gạo cứu trợ bộ đội biên phòng phải chở vào tận nơi, chứ dân không xuống núi nhận (mà cũng xa). Thậm chí đến đầu bản rồi, vướng cái suối, xe biên phòng không đi được, gọi dân ra lấy thì người ra, người kệ. Lại phải tăng bo mang vào đến tận nhà.

Đi cả bản, thấy các nhà giống nhau, người giống nhau: người lớn ngồi ngoài cửa nhìn trời đất, còn bên trong thì trẻ con. Nhìn nhà cửa mình nghĩ giống như vài thế kỷ trước hoặc xa hơn nữa. Nhìn quần áo thì thấy đủ cả các loại in hình dán mác từ New York đến Seoul. Vì là quần áo cũ ai cho thì mặc.

Trên đường về, tôi nghiêm túc nghĩ: Nếu là chủ tịch xã, hay chủ tịch huyện, hay gì gì đó...thì tôi có thể làm gì để họ có cuộc sống khác? Để họ không ngồi bên cửa nhìn ra đợi sắn đang mọc, đợi gạo cứu trợ, vậy là yên bình sống?
Làm gì?
Sau cùng, tôi nhận ra, là hiện tôi không nghĩ ra được làm gì, làm thế nào. Tôi đã đi nhiều vùng như thế, nên tôi chưa bao giờ dám hăng hái nói chuyện xoá nghèo thế nào. Điều chắc chắn là nếu tôi là chủ tịch xã, tôi có đủ tâm huyết tranh thủ gặp các nhà cứu trợ, tận dụng mọi nguồn cứu trợ. Mà tâm huyết ấy cũng phải cố mà giữ, chứ nó có thể cũng nguội đi, biết đâu, khi năm nào cũng vậy...

(3)

Một cái lều vắng, được biết là của một phụ nữ sống với ba đứa con, chồng chết. Không cửa. Bên trong có cái bếp, ít sắn, ít ngô trên cao, một cái cần câu sợi cước nhỏ như đồ câu của đứa trẻ con. Một vật hiện đại kỳ dị là cái mảng đèn led chạy bằng pin buộc phía trên - một sáng tạo khiến ngạc nhiên cho ta biết trong lều này có dấu vết của thế kỷ 21.

(Nguồn: FB Trần Đăng Tuấn)

Xem tiếp Nhật ký bản Lòm

Lại mùa đông nữa, các em nhỏ miền núi vốn đã thiếu ăn thiếu mặc sẽ phải đến trường trong điều kiện khí hậu khắc nghiệt, giá lạnh. Chúng tôi làm chương trình hy vọng những em bé vùng xuôi sẽ thích tà áo dài truyền thống của dân tộc, đồng thời chia sẻ một chút với các bạn nhỏ kém may mắn hơn mình. 

Một chiếc áo dài bạn mua, Áo Dài Lam sẽ ủng hộ 50.000 VND cho ...Chương trình Cơm Có Thịt- Quỹ Trò Nghèo Vùng Cao dùng để may áo ấm cho các bé miền núi.

Chúng tôi sẽ thống kê chi tiết số lượng người mua mỗi tuần để khách hàng và Quỹ Trò Nghèo Vùng Cao tiện theo dõi qua danh sách dưới đây:

https://docs.google.com/spreadsheets/d/10ovO9hTralUDwkRpmV4Fx2Q1j0YFuIH75ROdm-7Rhcs/edit#gid=0

Năm ngoái, nhiều em nhỏ chưa sở hữu được chiếc áo dài xinh xắn của chương trình, nên năm nay ngoài BST Tropical Fruit, chúng tôi sẽ làm lại BST in tranh Trẻ em miền Núi và Tết Nguyên Đán do Hoa hậu Ngọc Hân thiết kế (dựa trên những bức tranh do các em thiếu nhi câu lạc bộ nghệ thuật Vitamin Art vẽ tặng gây quỹ).

**XEM ĐẦY ĐỦ BST Ở LINK:

*BST Tropical Fruit

https://www.facebook.com/pg/aodailam2015/photos/?tab=album&album_id=1769201529996479

*BST In tranh Trẻ miền núi &Tết Nguyên Đán

https://www.facebook.com/pg/aodailam2015/photos/?tab=album&album_id=1769212419995390

* BST Lụa Việt Nam

https://www.facebook.com/aodailamvn/media_set?set=a.366107060398633.1073741840.100009980262884&type=3&pnref=story&__mref=message_bubble

*MÔ TẢ CHI TIẾT ÁO

- In chuyển nhiệt cao cấp 

- Chất liệu mịn mát phù hợp làn da trẻ nhỏ 

- Form áo cách tân giúp trẻ thoải mái vận động

- May thủ công tỉ mỉ

- Thiết kế độc quyền của Lam& Charity Shop

- Hàng có sẵn.

* NHẬN MAY ÁO CHO MẸ

*CÁNH THỨC MUA HÀNG: 

- Comment trực tiếp vào hình

- Hoặc inbox cho page Lam&Charity Shop

- Hoặc liên hệ Ms Lan:

- ĐT: 0908499595 / 01228927257

- Số Tài Khoản bán hàng No 1:

Chủ TK: Ngô Thị Thanh Lan

Số TK :0511000443519

Vietcombank Quận 5, Hồ Chí Minh

- Số Tài Khoản bán hàng No 2:

Chủ TK: Ngô Thị Thanh Lan

Số TK :19027800822013

Techcombank Chi Nhánh Nguyễn Thị Thập, HCM

- Địa chỉ mua hàng trực tiếp : 

* CN1: Số 60 đường 81 P Tân Quý , Quận 7(đằng sau Lotte Mart), TP Hồ Chí Minh.

*CN2: Tiệm tóc Hàn Quốc STAR HAIR (86 Đinh Tiên Hoàng, Q1, TP.HCM, TEL : 0969.11.89.86)

- Ship COD khu vực Hồ Chí Minh, chuyển khoản ship hàng ngoại thành, các tỉnh thành khác.

- Đổi áo trong vòng 3 ngày, người mua chịu phí ship đổi hàng 

- Được trả lại áo (trừ áo may đo theo yêu cầu), người mua chịu phí ship trả hàng. Người mua sẽ được viết biên nhận tương đương giá trị số tiền đã trả, dùng cho lần mua hàng tiếp theo. 

LƯU Ý: Chúng tôi không nhận ủng hộ bằng tiền mặt hay chuyển khoản ủng hộ vào tài khoản bán hàng của Lam &Charity Shop. 

Có thể đến ủng hộ trực tiếp tại Đơn vị nhận tiền gây quỹ::

QUỸ TRÒ NGHÈO VÙNG CAO – CƠM CÓ THỊT

- Địa chỉ: 465B Hoàng Hoa Thám, Ba Đình, Hà Nội

- Điện thoại: +84-4-37737108

- Email: This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

- Website: http://tnvc.vn/

- Facebook: www.facebook.com/comcothit

- Chủ tịch Hội đồng Quản lý Quỹ: Tiến sĩ – nhà báo Trần Đăng Tuấn

- Chủ tịch danh dự : Giáo sư Ngô Bảo Châu

Trân trọng,

Lam&Charity Shop